FINAL DEADLINE IS June 4, 2016 - ENTER NOW

events

  • Preliminary Round
  • Final Round
  • Awards Ceremony
  • Exhibition of Photos

from

  • 03/28/2016
  • 06/01/2016
  • Night of 06/04
  • 06/05/2016

to

  • 05/28/2016
  • 06/03/2016
  •  
  • 06/20/2016

news


21 April 2016 10:55 AM

Hội An của tôi - Hội An của những chuyện chưa kể


by. Cá

HỘI AN LÀ NHỚ...

Hinh1-700x325.jpg

Mình có dịp ra Hội An lần đầu vào đâu năm hai ngàn lẻ bảy lẻ chín gì đó. Chỉ ghé qua một sáng trên đường đi Huế – Đà Nẵng nên Hội An trong ấn tượng của mình chỉ kéo dài từ đầu đường Trần Phú tới hết cái chùa Cầu – có nghĩa là Hội An cụt lủn, ngắn ngủn, không có gì chơi hổng có gì ăn, ngoài vài con tò he thổi ti toe với dăm cái quạt cung đình bật xòe cũng mát mát. Hội An hồi đó vừa nóng vừa chán, dở òm.

Bởi vậy mình ngỡ ngàng khi quay lại Hội An lần nữa vào tháng 3 vừa qua. “Nhớ hồi đó có chút éc, sao giờ bự dữ!” là ấn tượng của mình về Hội An sau nhiều năm gặp lại (cũng khờ, có cái huyện lị nào mà chỉ dài tới hết 1 con đường).

Hội An đón tiếp mình bằng chục món ăn nào là cao lầu, hoành thánh chiên, bánh đập, hến xúc, bún mắm, cơm gà… mà tổng cộng chỉ hết có chín mươi ngàn mỗi đứa, rẻ giựt mình.

Hội An là nhớ mấy món ngon giá rẻ, ăn quá trời tốn hổng bao nhiêu.Hội An là nhớ mấy món ngon giá rẻ, ăn quá trời tốn hổng bao nhiêu.

Ăn xong thì khám phá phố cổ. Đụng mặt đầu tiên là hàng bán niềm vui thơ trẻ. Bà cụ bán ở phố cổ hơn mười năm rồi, sản phẩm y chang, chỉ có giá là thay đổi nhẹ. Thí dụ như hồi trước mười hai con giáp mười ngàn thì nay mười ngàn một con giáp. Chơi vui dữ lắm! Còn chú cười cười thì bán ở kế bên, kinh doanh duy nhứt mặt hàng là kem ống tuổi thơ giá chỉ năm ngàn một ống. Bao vị luôn, từ dâu, dừa, sô cô la tới đậu xanh, khoai môn, gì gì đó cũng có. Người ăn đông lắm, ngại lắm, nên chỉ ăn được mỗi ba cây thôi.

Hội An là nhớ mấy món đồ chơi nho nhỏ mẹ hay mua, lớn rồi không thấy nữa, nên bắt gặp thì cứ bồi hồi, xúc động mãi.

Hội An là nhớ mấy món đồ chơi nho nhỏ mẹ hay mua, lớn rồi không thấy nữa, nên bắt gặp thì cứ bồi hồi, xúc động mãi.

Hội An là nhớ tuổi thơ bắt gặp đâu đó ở trên đường

Hội An là nhớ tuổi thơ bắt gặp đâu đó ở trên đường

Cái nét riêng của Hội An là nhìn đâu, ngó cái gì cũng thấy… cũ. Cố tình lẫn vô tình, người ta tô thêm cái không khí hoài niệm vô mọi thứ mà người ta làm, xây những ngôi nhà đậm kiến trúc những năm hồi đó, thành ra làm mình đi đâu cũng thấy quen, thấy nhớ.

Góc đường quán cơm gà hay ăn, hổng hiểu sao nhìn cái này là nhớ Tết hồi mấy năm chín mấy.

Góc đường quán cơm gà hay ăn, hổng hiểu sao nhìn cái này là nhớ Tết hồi mấy năm chín mấy.

Siêu thị đúng chất phố cổ Hội An, bề ngoài nhìn vậy thôi chứ vô trong toàn đồ xịn xuất nhập khẩu chưa chắc ở Sài Gòn có bán.

Siêu thị đúng chất phố cổ Hội An, bề ngoài nhìn vậy thôi chứ vô trong toàn đồ xịn xuất nhập khẩu chưa chắc ở Sài Gòn có bán.

Rạp chiếu phim còn typo kẻ tay như này giờ chắc tuyệt chủng rồi. Đi đường ngó thấy là phải lật đật thắng xe cái két, chụp một pô liền
Rạp chiếu phim còn typo kẻ tay như này giờ chắc tuyệt chủng rồi. Đi đường ngó thấy là phải lật đật thắng xe cái két, chụp một pô liền.

Hội An có nhiều góc đường như này lắm, hơi vắng, thưa người (phần cũng do trưa nắng), chỉ có gánh hàng rong là hay đi qua đi lại.
Hội An có nhiều góc đường như này lắm, hơi vắng, thưa người (phần cũng do trưa nắng), chỉ có gánh hàng rong là hay đi qua đi lại.

Cái này y chang trường mình học ở nhà hồi năm cấp 1, cũng có một cô bán nước trước cổng trường mà trưa nào học sinh cũng ghé đen ghé đỏ.
Cái này y chang trường mình học ở nhà hồi năm cấp 1, cũng có một cô bán nước trước cổng trường mà trưa nào học sinh cũng ghé đen ghé đỏ.

Mấy ơ đất hồi xưa nhà nào cũng xài để kho thịt kho cá. Này mới chỉ là bán thành phẩm phơi trên đường làng của Làng gốm Thanh Hà.
Mấy ơ đất hồi xưa nhà nào cũng xài để kho thịt kho cá. Này mới chỉ là bán thành phẩm phơi trên đường làng của Làng gốm Thanh Hà.

Hội An còn được gọi là “Hoài phố”, nơi bạn tìm thấy bình yên, thân quen, tuổi thơ của mình từ những gì giản dị, bình thường nhất. Hèn chi người ta cứ nhớ hoài!

Hội An là kể lại chút chơi…

Bởi nhớ Hội An nên mình muốn kể, để ai cũng như mình cùng xem; để khi người khác nghe mình kể, người ta hỏi gì thì mình lại được dịp trả lời, được kể nữa; để đỡ nhớ. Vậy nên mình gửi những hình ảnh chứa nỗi nhớ của mình tham gia cuộc thi ảnh “Hội An – Chuyện chưa kể”. Mong khi bạn nhìn những hình ảnh từ cuộc thi của mình, có thể từ chúng nó mà tìm thấy Hội An của bạn, để những câu chuyện của bạn và mình được chia sẻ, để những vẻ đẹp của Hội An được truyền mãi, để Hội An cứ được nhớ, được thương.


Hoàng hôn trên cửa Đại, cái cảnh đẹp này cứ ám ảnh hoài trong đầu.
Hoàng hôn trên cửa Đại, cái cảnh đẹp này cứ ám ảnh hoài trong đầu.

Mình đã tham gia cuộc thi như vậy đó, còn bạn thì sao?